“The Breslau-Elf”: Germany’s Forgotten First Legendary Team

Originally published March 19, 2014 – revised and updated

History remembers Germany for its triumphs. Four World Cups. Three European Championships. Bern, Munich, Rome, and Rio de Janeiro—these cities have become shorthand for footballing immortality. The heroes of 1954, 1974, 1990, and 2014 live permanently in the pantheon of the German game.

Even defeat has its honored place. The heartbreak of Wembley 1966. The so-called “Game of the Century” in Mexico 1970. These teams, despite falling short, are still spoken of with reverence—etched into what Germans like to call football’s Hall of Fame.

And yet, in one of football history’s great paradoxes, Germany’s very first legendary national team is almost entirely forgotten.

Its name rarely appears in modern debates. Its home city no longer belongs to Germany. Its story was buried—quite literally—by war, borders, and history itself.

This was the Breslau-Elf.

The Breslau-elf against Denmark (Source: Wikipedia)

Erased by History

In ancient Rome, the punishment known as damnatio memoriae aimed to erase a person from existence—names removed, statues destroyed, memory forbidden.

The Breslau-Elf (or literally Breslau-Eleven) suffered a similar fate.

After World War II, Breslau ceased to exist as a German city. It became Wrocław, in modern-day Poland. Type “Breslau” into Google today and football will not be the first result—if it appears at all.

For decades, the team vanished from public memory.

It would have disappeared entirely, if not for one man.


The Diaries of Sepp Herberger

Josef “Sepp” Herberger—Germany’s greatest pre-war coach and the architect of the 1954 Miracle of Bern—was meticulous to the point of obsession. He wrote everything down.

Lineups. Tactical thoughts. Conversations. Doubts.

After his death in 1977, his personal notes were preserved in the archives of the German Football Association (DFB). Inside those pages lay the forgotten story of a team that, for one brilliant year, redefined German football.

To understand the Breslau-Elf, we must travel back more than three-quarters of a century.


Berlin Olympics 1936: A Shock That Changed Everything

Before the 1930s, German football remained a developing project rather than an established power. The national team had little standing on the European stage and, more importantly, no clear playing identity. Germany competed, but it did not yet represent a recognizable idea of football.

That contrast was especially apparent at club level. In the 1930s, Schalke 04 were the dominant force in German football. Their Kreisel system—based on constant movement, short passing, and collective coordination—set them apart from their domestic rivals. Between 1933 and 1942, Schalke won six national championships, and their core players—captain Fritz Szepan, Ernst Kuzorra, Adolf Urban, and Rudi Kupfer—formed the most coherent unit in the country.

Logically, the national team might have been built around that group. It was not.

Otto Nerz, Germany’s first national-team coach, was unconvinced by Schalke’s approach. He favored a more traditional English style: fast, physical, and direct, with an emphasis on early balls into the penalty area. Under Nerz, the German team reflected those preferences, and Schalke players—whose strengths lay in combination play rather than speed and power—were largely marginalized. Szepan remained an exception, retained not because he fit the system, but because his quality was undeniable.

Germany’s unexpected third-place finish at the 1934 World Cup gave Nerz’s team international credibility and raised expectations at home. By the time Berlin hosted the 1936 Olympic Games, Germany were widely viewed as gold-medal contenders.

The political context made those expectations heavier. Germany was now under Nazi rule, and Adolf Hitler, who had little interest in football itself, saw sport primarily as a vehicle for propaganda. That made the outcome of the Olympic tournament all the more damaging. Germany were eliminated by Norway in the second round, losing 2–0 in one of the rare matches Hitler attended in person.

It was a national humiliation. The response was swift.

Otto Nerz was removed from his post, and his assistant, Sepp Herberger, was appointed to take charge of the national team.


The Birth of a Legend

Otto Nerz had led the German national team for a decade. As head coach, he was ultimately held responsible for the failure at the 1936 Berlin Olympics. But he was not inclined to step aside quietly. Nerz argued for a gradual transition and insisted on continuing to work alongside Sepp Herberger.

The German Football Association agreed to a compromise. Nerz was formally relieved of his role as head coach and reassigned to teaching duties at the National Academy of Physical Education. In practice, however, his influence remained significant. Nerz retained the final say over training plans and team selections, while Herberger assumed responsibility for the day-to-day supervision of the squad. This uneasy arrangement lasted for 18 months after the Olympic disappointment, until Nerz formally withdrew from national-team affairs in 1938.

Despite lacking full authority, Herberger began to reshape the team, particularly in its approach to the game. From late 1936 onward, Schalke 04 players were gradually reintegrated into the national side. Adolf Urban, Rudi Gellesch, and captain Fritz Szepan became central figures in what increasingly resembled a new Germany under Herberger—one that drew heavily on Schalke’s Kreisel principles and moved away from the English-influenced directness that had defined the Nerz era.

Germany opened 1937 with a draw, followed by four consecutive victories, before a scheduled friendly against Denmark in Breslau (now Wrocław, Poland). After a celebratory dinner in Zurich following a win over Switzerland, Nerz handed Herberger a small slip of paper. On it was a proposed lineup for the Denmark match:

Jakob — Billmann, Münzenberg — Kupfer, Goldbrunner, Kitzinger — Lehner, Siffling, (Hohmann/Lenz), Szepan, Urban.

Nerz was still undecided between Hohmann and Lenz in attack.

Herberger reviewed the list and made three changes.

He replaced Billmann with Paul Janes of Fortuna Düsseldorf, inserted Rudi Gellesch into central midfield, and moved Otto Siffling into the role of center forward. He returned the revised lineup to Nerz, who nodded his approval.

Neither man could have known that, on the night of May 2, 1937, in Zurich, they had effectively produced the birth certificate of what would become Germany’s first legendary national team. The side was shaped by Herberger’s footballing philosophy and, as he later described it, carried the tacit blessing of its “grandfather,” Otto Nerz—a term Herberger himself used to define Nerz’s role in the team’s creation.


May 16, 1937: The Day Everything Changed

The match kicked off at 2 p.m. at the Silesian Arena in Breslau. Forty thousand spectators filled the stands on a warm Sunday afternoon.

Within seven minutes, Ernst Lehner scored.

Then Otto Siffling took over.

Three goals before halftime. Two more in the second half. Five goals in just over thirty minutes—an explosion of finishing never before seen in a German shirt.

Urban added another. Captain Fritz Szepan made it eight.

Germany 8. Denmark 0.

It was the biggest win in German history at the time—and remains Denmark’s heaviest defeat to this day.

Herberger later wrote:

“The Breslau-Elf played exactly according to my ideas.”


An Unstoppable Team—Stopped by Politics

Germany finished 1937 unbeaten:
10 wins, 1 draw.

To this day, with a 91% win rate, 1937 remains the most successful undefeated calendar year in the history of the German national team.

And yet, the team’s greatness ensured its own destruction.

In March 1938, Nazi Germany annexed Austria (Anschluss). Austria withdrew from the World Cup. The DFB received orders from above: the national team must merge German and Austrian players—5:6 or 6:5.

Herberger knew instantly:
The Breslau-Elf was dead.

The forced hybrid collapsed at the 1938 World Cup, eliminated by Switzerland in the first round. It remains Germany’s worst World Cup performance.


Immortality Without a Trophy

The Breslau-Elf never won a title. No World Cup. No medal.

But legacy is not always measured in silver.

Their names were once memorized by schoolchildren like the alphabet:
Jakob – Janes, Münzenberg – Kupfer, Goldbrunner, Kitzinger – Lehner, Gellesch, Siffling, Urban, Szepan.

Borders changed. Cities vanished. Players passed away.

Yet the Breslau-Elf endures—Germany’s first truly great team, the blueprint for everything that followed, from Bern to Rio.

Four World Cups later, their place in history remains secure.

Forgotten—but never erased.


Breslau-Elf Lineup (1937)

Goalkeeper
Hans Jakob (Jahn Regensburg)

Defenders
Paul Janes (Fortuna Düsseldorf)
Reinhold Münzenberg (Alemannia Aachen)

Midfielders
Andreas Kupfer (Schweinfurt 05)
Ludwig Goldbrunner (Bayern Munich)
Albin Kitzinger (Schweinfurt 05)

Inside Forwards
Rudi Gellesch (Schalke 04)
Fritz Szepan (Schalke 04)

Forwards
Ernst Lehner (Schwaben Augsburg)
Otto Siffling (Waldhof Mannheim)
Adolf Urban (Schalke 04)

Goals vs Denmark
Lehner 7’
Siffling 33’, 40’, 44’, 48’, 65’
Urban 70’
Szepan 78’

Posted in English Corner, History, Tuyển Đức | Tagged , , , , , , , , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Die Mannschaft Chọn Winston-Salem Làm căn cứ chính tại World Cup 2026

Vào ngày 9 tháng 1 năm 2026, một tin tức cực kỳ thú vị đã được công bố trong làng bóng đá thế giới: Đội tuyển Đức (Die Mannschaft) đã chọn Winston-Salem, bang North Carolina, Mỹ làm căn cứ chính (base camp) cho FIFA World Cup 2026. Cụ thể, đội sẽ lưu trú tại The Graylyn Estate – một khách sạn boutique lịch sử sang trọng – và sử dụng cơ sở huấn luyện tại Đại học Wake Forest, với sân chính là W. Dennie Spry Soccer Stadium.

Đây không chỉ là một quyết định logistics thông thường, mà còn là bước đi chiến lược nhằm mang lại điều kiện lý tưởng nhất cho nhà vô địch World Cup 4 lần (1954, 1974, 1990, 2014) trong hành trình chinh phục ngôi vương thứ 5.

Tuyển Đức công bố về Căn cứ cho chiến dịch World Cup 2026 (Ảnh :wfu.edu)

Dưới đây là hình ảnh về The Graylyn Estate – nơi đội tuyển Đức sẽ nghỉ ngơi và tập trung:

Khách sạn The Graylyn Estate (Ảnh: https://www.graylyn.com/)

Tại sao Đức chọn Winston-Salem và The Graylyn Estate?

HLV Julian Nagelsmann – một trong những chiến lược gia trẻ tài năng nhất thế giới – đã giải thích rõ ràng lý do:

“Với ‘Đại bản doanh’ (Home Ground) tại trụ sở của adidas ở Herzogenaurach, chúng tôi luôn có một nơi giúp toàn đội có thể thường xuyên hội quân nhưng vẫn đảm bảo được sự yên tĩnh và riêng tư cần thiết. Tại The Graylyn Estate, chúng tôi cũng tìm thấy những điều kiện tương tự như vậy.

Dưới góc độ huấn luyện và vận hành đội bóng, yếu tố quan trọng nhất chính là khoảng cách gần với các sân tập. Chúng tôi có ba sân bóng với chất lượng tuyệt vời, đáp ứng mọi yêu cầu chuyên môn và chỉ mất chưa đầy mười phút đi bộ hoặc đạp xe là có thể tới nơi. Đó là một lợi thế mang tính quyết định. Xét đến khoảng cách địa lý mênh mông giữa Mỹ, Canada và Mexico, chúng tôi vốn đã phải di chuyển những chặng đường rất dài khi đi thi đấu, vì vậy chúng tôi muốn tránh thêm các hành trình phát sinh trong thói quen tập luyện hàng ngày. Với khu căn cứ (base camp) này, chúng tôi đã đạt được chính xác mục tiêu đó.

Sự hợp tác với Đại học Wake Forest là rất tuyệt vời. Nhiều trang thiết bị chúng tôi cần đều đã có sẵn tại chỗ, nhờ vậy chúng tôi không phải mang mọi thứ từ Đức sang. Điều này giúp công tác hậu cần trở nên dễ dàng hơn nhiều. Chúng tôi đang có những điều kiện ngoại hạng tại đây, cả ở trên sân cỏ lẫn các khu vực phụ trợ”

The Graylyn Estate là một di sản lịch sử được xây dựng từ năm 1928–1932 theo phong cách Norman Revival, từng là dinh thự tư nhân lớn thứ hai bang North Carolina (chỉ sau Biltmore). Với khuôn viên rộng 55 mẫu Anh (khoảng 22 ha), khách sạn boutique này mang đến sự riêng tư, yên bình, cùng dịch vụ đẳng cấp – được xếp hạng trong top boutique hotel hàng đầu nước Mỹ nhiều năm liền.

Hình ảnh sân W. Dennie Spry – nơi Die Mannschaft sẽ rèn luyện:

Sân W. Dennie Spry (Ảnh: https://godeacs.com/)

Sân vận động này được coi là một trong những cơ sở bóng đá đại học hàng đầu nước Mỹ, với sức chứa 3.000 chỗ, sân cỏ tự nhiên chất lượng cao, hai sân tập phụ đầy đủ ánh sáng, phòng thay đồ hiện đại và các tiện ích hỗ trợ chuyên nghiệp.

Lịch trình và tham vọng của Đức tại World Cup 2026

  • Ngày đến: 8 tháng 6 năm 2026 (đội sẽ bay đến và bắt đầu ổn định tại Winston-Salem).
  • Thời gian World Cup: Từ 11/6 đến 19/7/2026 (diễn ra tại Mỹ, Canada và Mexico).
  • Vòng bảng của Đức (Bảng E):
    • 14/6: Trận mở màn tại Houston gặp Curaçao
    • 20/6: Trận thứ hai tại Toronto gặp Bờ Biển Ngà
    • 25/6: Trận cuối vòng bảng tại East Rutherford, New Jersey gặp Ecuador

Đội tuyển Đức – dưới sự dẫn dắt của Nagelsmann – đang rất quyết tâm lấy lại vinh quang sau những năm gần đây chưa thực sự thành công. Việc chọn một base camp yên tĩnh, chuyên nghiệp và gần gũi với sân tập như ở quê nhà được xem là yếu tố then chốt.

Ý nghĩa lớn lao cho Winston-Salem và cộng đồng

Sự kiện này không chỉ mang lại vinh dự cho Đại học Wake Forest (với các chương trình bóng đá nam & nữ luôn nằm trong top đầu NCAA) mà còn là cú hích kinh tế – du lịch khổng lồ cho thành phố Winston-Salem và bang North Carolina. Hiệu trưởng Susan R. Wente chia sẻ:

“Chúng tôi rất vinh dự được đón tiếp một trong những đội bóng hàng đầu thế giới đến với cộng đồng Triad, sân Spry Soccer Stadium đẳng cấp và The Graylyn Estate – một trong những khách sạn boutique lịch sử được săn đón nhất nước Mỹ.”

Các sự kiện giao lưu cộng đồng, trải nghiệm dành cho fan và truyền thông sẽ được công bố sau. Đây thực sự là cơ hội để Winston-Salem xuất hiện trên bản đồ bóng đá toàn cầu!

World Cup 2026 đang đến gần, và với lựa chọn base camp thông minh này, Die Mannschaft đang gửi đi thông điệp rõ ràng: Họ đã sẵn sàng cho một giải đấu thành công vang dội.

Bạn nghĩ sao về quyết định này? Liệu Đức có thể vô địch lần thứ 5? Hãy để lại bình luận nhé!

Posted in Tin tức, Tuyển Đức | Leave a comment

Những đội tuyển Đức bị lãng quên (Phần 2): Đội tuyển Saarland

Lịch sử bóng đá thế giới không chỉ được tạo nên bởi những đội tuyển đại diện cho các quốc gia quen thuộc trên bản đồ. Trong nhiều giai đoạn bất ổn của thế kỷ 20, đã tồn tại những đội bóng ra đời vì hoàn cảnh lịch sử – tồn tại ngắn ngủi, thi đấu chính thức, rồi biến mất khi thế giới kịp ổn định trở lại.

Phần 1, đó là ATSB – đội tuyển của phong trào thể thao công nhân Đức, một thực thể bóng đá không đại diện cho nhà nước nào, nhưng từng thi đấu hàng chục trận quốc tế trước khi bị xóa sổ cùng sự trỗi dậy của chế độ Đức Quốc xã. ATSB là sản phẩm của xung đột ý thức hệ trong lòng nước Đức thời tiền chiến.

Câu chuyện của Saarland, mở ra ở Phần 2, lại thuộc về một thời khắc khác: châu Âu hậu Thế chiến II, khi biên giới bị vẽ lại, quyền lực được tái phân chia, và nhiều vùng đất rơi vào trạng thái lưng chừng giữa các quốc gia. Saarland – ngày nay là một bang yên bình của Đức – đã từng tồn tại gần một thập kỷ như một vùng bảo hộ của Pháp, có chính phủ riêng, tiền tệ riêng và, đáng chú ý hơn cả, một đội tuyển bóng đá được FIFA công nhận.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, Saarland bước ra sân chơi quốc tế không phải vì khát vọng xây dựng một quốc gia mới, mà vì lịch sử buộc họ phải như vậy. Họ thi đấu vòng loại World Cup, đối đầu với những đội tuyển hàng đầu châu Âu – thậm chí gặp chính Tây Đức – trong khi bản thân vùng đất này vẫn chưa biết chắc tương lai của mình sẽ thuộc về đâu.

Đó là câu chuyện về một đội tuyển ra đời từ sự tạm thời, tồn tại trong vùng xám giữa chính trị và bóng đá, và biến mất lặng lẽ khi châu Âu cuối cùng cũng khép lại một chương đầy biến động của lịch sử.

Một vùng đất luôn bị định nghĩa lại

Saarland nằm ở góc tây nam nước Đức ngày nay, giáp Pháp và Luxembourg. Nếu đứng trên một ngọn đồi thấp nhìn về Saarbrücken – thủ phủ của bang Saarland, rất khó để tin rằng vùng đất yên tĩnh này từng nhiều lần trở thành vấn đề quốc tế. Những con đường nhỏ, các mỏ than cũ, những dòng sông chảy chậm – tất cả đều gợi cảm giác ổn định.

Saarland (đỏ) nằm ở góc tây nam nước Đức

Nhưng trong thế kỷ 20, Saarland hiếm khi được phép ổn định.

Sau Thế chiến I, Hiệp ước Versailles đặt Saarland dưới sự quản lý của Hội Quốc Liên. Than đá của vùng được giao cho Pháp khai thác. Người dân sống trong trạng thái tạm thời kéo dài suốt 15 năm. Năm 1935, hơn 90% cử tri bỏ phiếu quay trở lại với Đức, và Saarland nhanh chóng bị cuốn vào bộ máy của Đức Quốc xã.

Mười năm sau, chiến tranh kết thúc. Quân đội Pháp tiến vào Saarland. Một lần nữa, vùng đất này bị tách khỏi Đức. Nhưng lần này, bối cảnh đã khác. Châu Âu tan hoang, niềm tin vào các cấu trúc cũ lung lay. Saarland trở thành một thí nghiệm chính trị: không hẳn là một quốc gia độc lập, nhưng cũng không hoàn toàn thuộc về Pháp hay Đức.

Đó là trạng thái “ở giữa” – một trạng thái sẽ định hình luôn cả bóng đá của họ.

Bản sắc bị trì hoãn

Trong những năm đầu hậu chiến, Saarland có chính phủ riêng, hiến pháp riêng, đồng tiền riêng. Nhưng những dấu hiệu bề mặt ấy không đủ để tạo ra cảm giác về một quốc gia.

Người dân Saarland nói tiếng Đức, đọc báo Đức, nghe radio Đức. Họ sống trong không gian văn hóa Đức, dù trên giấy tờ họ không còn thuộc về Đức. Chính quyền bảo hộ của Pháp hiểu điều đó. Và họ hiểu rằng bản sắc không thể được áp đặt chỉ bằng luật pháp.

Bóng đá, trong bối cảnh ấy, trở thành một công cụ mềm. Không mang tính cưỡng bức, không cần tuyên truyền trực diện. Chỉ cần một đội tuyển, một màu áo, một lá cờ trên sân cỏ.

Một liên đoàn cho một khả năng

Năm 1948, Liên đoàn bóng đá Saarland (SFB) được thành lập. Bên ngoài khu vực, sự kiện này gần như không gây chú ý. Nhưng với Saarland, đó là bước chuyển quan trọng: lần đầu tiên, vùng đất này có một tổ chức thể thao đại diện cho chính mình.

Phương án đơn giản nhất là đưa các câu lạc bộ Saarland gia nhập hệ thống bóng đá Pháp. Nhưng các câu lạc bộ phản đối. Họ không xem mình là đại diện của Pháp. Và việc quay lại hệ thống Đức lúc ấy vẫn chưa khả thi về mặt chính trị.

SFB chọn con đường khó hơn: xin gia nhập FIFA với tư cách một liên đoàn độc lập.

Ngày 12 tháng 6 năm 1950, FIFA chấp nhận – sớm hơn ba tháng so với việc DFB của Tây Đức được tái gia nhập. Saarland trở thành thực thể bóng đá hợp pháp, dù chưa phải là quốc gia độc lập. Trong thế giới hậu chiến, ranh giới giữa hai điều đó mỏng manh hơn bao giờ hết.

Saarbrücken và khát vọng được nhìn thấy

Ở cấp độ câu lạc bộ, 1. FC Saarbrücken – đội từng lọt chung kết giải vô địch Đức năm 1943 – trở thành biểu tượng rõ nét nhất của khát vọng ấy. Bị loại khỏi các giải Đức, họ tìm cách tồn tại bằng việc tham dự hạng hai Pháp mùa 1948–1949 dưới tên FC Sarrebruck trong tư cách là “khách mời”.

Họ không chỉ tồn tại – họ thống trị.

Saarbrücken chơi thứ bóng đá kỷ luật, thể lực và trực diện. Họ đè bẹp Rouen 10–1, Valenciennes 9–0, đứng đầu bảng. Nhưng thành công ấy chạm vào những vết thương chưa lành của châu Âu. Đối với nhiều CLB Pháp – đặc biệt từ Alsace-Lorraine từng bị ép chơi ở Đức thời chiến – việc để một đội bóng “Đức” vô địch chỉ vài năm sau chiến tranh là điều không thể chấp nhận.

Kết quả bị tuyên bố không hợp lệ. Họ bị loại.

Không được chấp nhận trong cấu trúc chính thức, Saarbrücken tìm kiếm sự công nhận bằng con đường khác.

Những trận đấu không chính thức nhưng rất thật

Internationaler Saarlandpokal – tiền thân của Cúp C1 châu Âu – ra đời từ đó. Saarbrücken mời các đội từ khắp châu Âu và Nam Mỹ (Santiago de Chile) đến thi đấu, tranh giải thưởng 2 triệu franc. Tháng 6 năm 1950, họ vô địch bằng chiến thắng 4-0 trước Stade Rennais.

Kết quả giao hữu còn ấn tượng hơn.

Tháng 5 năm 1950, họ hạ Liverpool 4-1 với hat-trick của Herbert Binkert – người gọi 1.FC Saarbrücken là “ngoại giao viên xuất sắc nhất Saarland”. Họ đánh bại đội Catalonia (kết hợp Barcelona và Espanyol). Và rồi, tháng 2 năm 1951, họ gây sốc lớn: thắng 4-0 ngay trên sân Bernabéu trước Real Madrid – đội bóng Đức đầu tiên làm được điều này.

Những trận đấu ấy không mang danh hiệu lâu dài. Nhưng chúng mang lại sự hiện diện. Chúng buộc thế giới phải hỏi: Saarland là ai, và họ đến từ đâu?

Một bảng đấu phản chiếu châu Âu hậu chiến

Ở cấp độ đội tuyển. Mọi thứ như được được sắp đặt khó tin hơn.

Khi bốc thăm vòng loại World Cup 1954, không ai phản đối sự góp mặt của Saarland. Họ là thành viên FIFA. Về mặt kỹ thuật, mọi thứ hợp lệ.

Nhưng khi lá thăm đưa họ vào cùng bảng với Tây Đức, bầu không khí thay đổi. Một vùng lãnh thổ chưa đầy một triệu dân, đối đầu chính quốc gia mà họ từng thuộc về.

Trận đầu tiên, tháng 6 năm 1953: chiến thắng kịch tính 3-2 trên sân Na Uy ở Oslo, sau khi bị dẫn 0-2. Trung tâm của sự kiên cường ấy là Theo Puff – hậu vệ gãy xương mác (broken fibula) nhưng vẫn thi đấu đến hết trận dù thời đó không có thay người. Với chỉ 10 cầu thủ hiệu quả, Puff “cố gắng chịu đựng” giúp Saarland ngược dòng ngoạn mục. Đó là chiến thắng duy nhất của họ trước một đội tuyển quốc gia chính thức.

Sau khi Tây Đức chỉ hòa 1-1 với Na Uy ở cùng sân, bảng xếp hạng tạm thời được dẫn đầu bởi một lãnh thổ chỉ có 977.000 dân.

Trong vài ngày, điều đó là sự thật. Không ai có thể phủ nhận.

Nhưng sự thật ấy mong manh.

Trận đấu với Tây Đức tại Stuttgart diễn ra trong bầu không khí thận trọng. Không nghi thức ngoại giao đầy đủ. Không cờ Saarland. Vì việc trưng bày cờ Saarland có thể bị hiểu nhầm là sự công nhận chính thức của sự tự trị, nên chỉ có cờ Hà Lan của trọng tài được treo trên sân ở Stuttgart. Chỉ có bóng đá và một kết quả 3–0 cho Tây Đức.

Chiến thắng đậm đà trên sân nhà Tây Đức có nghĩa là trận lượt về vào tháng 3 năm 1954 tại Saarland sẽ quyết định đội nào sẽ đến vòng chung kết vào mùa hè đó.

Trận đấu cuối cùng mang ý nghĩa biểu tượng

Vào một buổi chiều mùa xuân năm 1953, tại Saarbrücken, những người đàn ông đứng chen vai trên các bậc bê tông của sân Ludwigsparkstadion. Không phải tất cả họ đều đến vì bóng đá. Một số đến vì tò mò. Một số đến vì thói quen. Một số khác đến vì cảm giác rằng họ đang chứng kiến điều gì đó không lặp lại.

Trên khán đài, một lần nữa, không có nhiều cờ. Những biểu tượng quá rõ ràng lúc ấy thường bị xem là nguy hiểm. Biên giới chính trị của Saarland vẫn đang được thương lượng.

Còn trên sân cỏ, mọi thứ tạm thời đơn giản hơn: hai đội, một quả bóng, 90 phút. Saarland trong bộ đồ đỏ-trắng-xanh lam, với 10 cầu thủ đến từ câu lạc bộ FCS, chuẩn bị đối đầu với Tây Đức.

Trong khoảnh khắc đó, Saarland tồn tại như một đội tuyển quốc gia. Không phải trong sách giáo khoa, không phải trong hiến pháp quốc tế, mà trong thực tế rất cụ thể của một trận đấu bóng đá.

Saarland chơi quyết tâm. Họ không vượt trội, nhưng cũng không lép vế. Herbert Martin ghi bàn từ penalty, nhưng Tây Đức thắng 3-1 (Morlock lập cú đúp, Schäfer ấn định tỷ số).

Khi trận đấu kết thúc. Không có sự phẫn nộ lớn. Chỉ có cảm giác rằng kết cục ấy phù hợp với logic của thời đại.

Bởi vì, nếu mục đích của vòng loại là để tạo nên sự khác biệt giữa Saar và Đức, thì nó đã trở thành một thất bại đáng kinh ngạc. “Tôi vẫn nhớ hôm nay rằng sau hai trận thua tôi không cảm thấy thực sự buồn,” Kurt Clemens, một cầu thủ Saarland nhớ lại. “Tôi cảm thấy mình là một người Đức và không muốn ngăn cản đội bóng mà tôi luôn muốn thi đấu cho từ nhỏ khỏi đến Thụy Sĩ. Chúng ta cũng không có cơ hội tham dự World Cup.”

Dù thua, Saarland vẫn được mời đến Berne xem Tây Đức vô địch World Cup 1954, rồi ăn mừng cùng họ tại khách sạn.

Sự tan biến không tiếng động

Năm 1955, trưng cầu dân ý bác bỏ “điều lệ Saar” (tự trị dưới bảo trợ châu Âu), mở đường cho Saarland gia nhập Tây Đức từ 1 tháng 1 năm 1957. Quyết định này được đón nhận tương đối êm thấm.

Đội tuyển Saarland không còn lý do để tồn tại.

Không có trận đấu chia tay. Không có lễ giải thể. Liên đoàn bóng đá Saarland sáp nhập vào DFB như một thủ tục hành chính.

Đội tuyển biến mất gần như không để lại dấu vết trong đời sống thường nhật.

Những con người mang theo ký ức

Một số cầu thủ tiếp tục sự nghiệp ở Đức. Chỉ Heinz Vollmar khoác áo Tây Đức sau này. Nhưng những nhân vật quan trọng nhất của Saarland vẫn ảnh hưởng từ hậu trường.

Helmut Schön, HLV Saarland, trở thành HLV trưởng Tây Đức và dẫn dắt họ vô địch World Cup 1974. Hermann Neuberger, chủ tịch SFB, sau này là một trong những nhà quản lý quyền lực nhất DFB, đề xuất Bundesliga và tổ chức World Cup 1974.

Họ mang theo ký ức về một đội tuyển từng tồn tại – không đủ lâu để thành huyền thoại, nhưng đủ thật để không thể bị phủ nhận.

Helmut Schön, huấn luyện viên của Saarland – người sau này đưa Tây Đức vô địch World Cup 1974

Khi bóng đá đi trước bản đồ

Ngày nay, Saarland là một bang nhỏ, ít được chú ý. Đội tuyển của họ đã bị lãng quên theo năm tháng hoặc chỉ còn tồn tại trong các tài liệu lưu trữ và những ghi chú lịch sử.

Nhưng câu chuyện của Saarland vẫn đặt ra một câu hỏi quan trọng: điều gì tạo nên một đội tuyển quốc gia?

Phải chăng đó là biên giới? Hay là sự công nhận? Hay chỉ đơn giản là việc có 11 người bước ra sân với cùng một biểu tượng trong một khoảnh khắc lịch sử cụ thể?

Trong một thời gian ngắn, Saarland đáp ứng tất cả những điều đó. Rồi thế giới thay đổi, và họ không còn cần thiết nữa.

Bóng đá đã cho Saarland một hình hài trước khi chính trị kịp hoàn tất công việc của mình. Và khi công việc ấy hoàn tất, đội tuyển ấy biến mất – lặng lẽ, không bi kịch, không huy hoàng.

Chỉ còn lại một câu chuyện cho thấy rằng đôi khi, thể thao không chỉ phản ánh lịch sử. Nó tạm thời thay thế lịch sử, cho đến khi lịch sử quay lại đòi quyền ưu tiên của mình.

Các trận đấu quốc tế của tuyển Saarland

TrậnNgàyĐịa điểmĐối thủKết quả
122.11.1950SaarbrückenThụy Sĩ B5:3
227.05.1951SaarbrückenÁo B3:2
315.09.1951BernThụy Sĩ B5:2
414.10.1951ViennaÁo B1:4
520.04.1952SaarbrückenPháp B0:1
605.10.1952StrasbourgPháp B3:1
724.06.1953OsloNa Uy3:2Vòng loại World Cup
811.10.1953StuttgartTây Đức0:3Vòng loại World Cup
908.11.1953SaarbrückenNa Uy0:0Vòng loại World Cup
1028.03.1954SaarbrückenTây Đức1:3Vòng loại World Cup
1105.06.1954MontevideoUruguay1:7
1226.09.1954SaarbrückenNam Tư1:5
1317.10.1954LyonPháp B1:4
1401.05.1955LisbonBồ Đào Nha B1:6
1509.10.1955SaarbrückenPháp B7:5
1616.11.1955SaarbrückenHà Lan1:2
1701.05.1956SaarbrückenThụy Sĩ0:0
1803.06.1956SaarbrückenBồ Đào Nha B0:0
1906.06.1956AmsterdamHà Lan2:3
Posted in History, Tuyển Đức | Tagged , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Trước trận Ba Lan – Đức: Flick trước cơn bão chỉ trích

Trong bối cảnh phải hứng chịu các chỉ trích, HLV Hansi Flick của Đội tuyển Đức đang đối mặt với một sức ép rất lớn trong việc tái thiết và đưa Tuyển Đức trở lại con đường thành công. Dù vậy, với trận đấu sắp tới trước Ba Lan (1h45 sáng 17/6/2023 theo giời Việt Nam), Flick đã lên tiếng thể hiện sự tự tin và quyết tâm cùng toàn đội vượt qua sóng gió.

Trong buổi họp báo trước trận, Flick đã tỏ ra mạnh mẽ và tuyên bố rằng ông không có bất kỳ nỗi lo ngại nào. Ông tự tin rằng Đức sẽ có một đội hình được chuẩn bị tốt cho VCK EURO 2024. Flick không chỉ đứng ra bênh vực các cầu thủ mà còn lên án việc chỉ trích đổ dồn lên Joshua Kimmich, người đã trở thành tâm điểm của sự chỉ trích trong thời gian gần đây. (Cựu cầu thủ Đội tuyển quốc gia Đức Lothar Matthäus đã phê phán Kimmich vì không đạt hiệu suất như được kỳ vọng gần đây. Matthäus cho rằng các đồng đội của Kimmich đã không thể duy trì một mức độ thi đấu ổn định khi đứng bên cạnh Kimmich).

Tuy nhiên, Hansi Flick đã lên tiếng phản đối ý kiến này và bảo vệ cầu thủ đội trưởng của Tuyển Đức. Flick không thể hiểu được lý do tại sao một cầu thủ tài năng như Kimmich lại bị đánh giá như vậy và ông đã so sánh anh với những huyền thoại bóng rổ Michael Jordan và Kobe Bryant về tinh thần chiến đấu.

Flick, Kimmich cùng tuyển Đức đang phải đối mặt với nhiều chỉ trích (ảnh: BILD.de)

Trong khi Flick bênh vực Kimmich, HLV này cũng không quên ca ngợi những thành tích của Ilkay Gündogan, cầu thủ đội trưởng của CLB Manchecter City vừa trở thành nhà vô địch UEFA Champions League 2023. Flick ca ngợi mùa giải xuất sắc và phẩm chất lãnh đạo của Gündogan, nhấn mạnh tác động tích cực mà anh đem lại cho đội.

Tuy nhiên, Gündogan sẽ không tham gia trận đấu với Ba Lan, như đã thảo luận trước đó với Flick, nhưng được dự đoán sẽ xuất hiện trong trận đấu cuối cùng của Đức gặp Colombia. Ngoài ra, cả Timo Werner và Lukas Klostermann sẽ vắng mặt trong trận đấu với Ba Lan do chấn thương. Werner đã gặp vấn đề ở mắt cá chân trái từ trận chung kết DFB Cup, trong khi Klostermann đã phải dừng buổi tập sớm do chấn thương đùi. Cả hai cầu thủ đã rời đội để tiếp tục quá trình đánh giá và phục hồi tại CLB chủ quản Leipzig. Trong khi đó, trái ngược với Gündogan, Robin Gosens – cầu thủ cũng góp mặt trong trận chung kết Champions Leagaue, vẫn có thể được ra sân ngay trong trận đấu với Ba Lan.

Klostermann và Werner vắng mặt vì chấn thương (ảnh: dfb.de)

Mặc dù Đội tuyển Đức đã trải qua một số thất bại và trình diễn kém thuyết phục, nhất là ở hàng thủ trong các trận đấu gần đây, Flick không để mất lòng tin. Ông đã cam kết rằng Đội tuyển sẽ sẵn sàng và chuẩn bị tốt cho VCK EURO 2024 và sẽ có những thay đổi trong đội hình xuất phát trước Ba Lan. Với sự xuất hiện của các tài năng trẻ như Jamal Musiala và Emre Can, Flick hy vọng rằng sự kết hợp giữa kinh nghiệm và sự tươi trẻ sẽ mang lại thành công cho Die Mannschaft.

Ngoài ra, Flick nhấn mạnh rằng những vấn đề mà Đức gặp phải không liên quan đến hệ thống chiến thuật hoặc việc thử nghiệm với hệ thống ba hậu vệ. Ông muốn thấy các cầu thủ thể hiện những kỹ năng cơ bản như quyết liệt trong những tình huống tranh chấp và bảo vệ bóng.

Tuy nhiên, áp lực và căng thẳng vẫn đè nặng lên Đội tuyển Đức và HLV Flick. Rất nhiều cổ động viên đã kêu gọi Liên đoàn bóng đá Đức (DFB) sa thải Flick. Báo chí Đức cũng đặt ra nhiều câu hỏi liệu Flick đã thất bại như thế nào trong thời gian dẫn dắt Tuyển Đức. Cảnh báo về việc thay đổi HLV Tuyển Đức còn được Tổng thống Đức Frank-Walter Steinmeier đưa ra, nhưng Flick không để cho những lời đồn đoán này ảnh hưởng tới tinh thần của đội. Ông quyết tâm đứng vững trước mọi khó khăn và mang lại sự thăng hoa cho Đội tuyển Đức.

Flick cần trao cơ hội cho các cầu thủ trẻ như Musiala (ảnh: dfb.de)

Trận đấu với Ba Lan sẽ là một cơ hội quan trọng để Flick chứng minh khả năng của mình và khẳng định tầm ảnh hưởng của mình đối với Đội tuyển. Ông đã kêu gọi sự đoàn kết và hỗ trợ từ các phóng viên và người hâm mộ, nhấn mạnh rằng sự chỉ trích nên đổ vào ông chứ không nên đổ lên các cầu thủ. Cùng với sự hỗ trợ của Đội tuyển và không ngừng xây dựng đội hình, Flick đang cố gắng thúc đẩy Đội tuyển Đức vượt qua thử thách và tìm lại vị thế của mình trong làng bóng đá quốc tế.

Nhưng vấn đề lớn nhất vẫn đặt ra là sự thể hiện trong các trận đấu và kết quả sau cùng. Lối chơi với 3 trung vệ mà HLV Flick đang thử nghiệm gần đây đang cho thấy tình trạng cực kỳ báo động của Tuyển Đức. Và Flick hiểu rằng chỉ có bằng sự thành công trong các trận đấu tới, ông mới có thể đảm bảo sự ổn định và tiếp tục được tin tưởng. Đội tuyển Đức cần đạt được những kết quả tích cực và chứng minh lại khả năng của mình để khắc phục những chỉ trích và áp lực đang đè nặng lên đôi vai của họ.

Trước cơn bão chỉ trích, Hansi Flick đang là nhân vật trung tâm, người chịu trách nhiệm lớn trong việc xây dựng lại đội tuyển Đức. Sự quyết tâm và tinh thần đoàn kết của ông sẽ là yếu tố quan trọng để vượt qua những khó khăn và đưa Đội tuyển trở lại đỉnh cao. Chỉ thời gian và những trận đấu sắp tới mới có thể trả lời cho câu hỏi liệu Flick có thể giúp Đội tuyển Đức vươn lên hay không?

Đội hình dự kiến (ảnh: BILD.de)
Posted in Preview, Tuyển Đức | Tagged , , , , , , , , , , , , | Leave a comment

Đức 3-3 Ukraina

Đây là hình ảnh xe tăng Leopard 2 trên chiến trường?

Không phải, đây chính là hình ảnh đội quân của HLV Hans Flick trong trận đấu gặp Ukraina! Tuyển Đức của Flick hiện tại là như chiếc xe tăng Lepard 2 trên lý thuyết nhưng thực tế chỉ là một cỗ máy vô dụng trên chiến địa! Họ đã bị đối phương giã cho tan xác pháo.

Posted in Tuyển Đức | Tagged , , , | Leave a comment